Xem trước tài liệu

Đang tải tài liệu...

Thông tin chi tiết tài liệu

Định dạng: PDF
Số trang: 59 trang
Dung lượng: 1 MB

Giới thiệu nội dung

Tổng hợp Dẫn Xuất 3,4-Dihydropyrimidine-2-one Dùng Xúc Tác Montmorillonite Trao Đổi Cation Biến Tính

Tác giả: Đỗ Thị Hoài

Lĩnh vực: Hóa Hữu Cơ

Nội dung tài liệu:

Khóa luận tập trung vào việc tổng hợp các dẫn xuất 3,4-dihydropyrimidine-2-one (DHPM) bằng cách sử dụng xúc tác montmorillonite đã được biến tính thông qua trao đổi cation và nung. Phản ứng Biginelli, một phản ứng đa thành phần hiệu quả, được lựa chọn làm phương pháp tổng hợp chính. Nghiên cứu đã khảo sát các yếu tố ảnh hưởng đến quá trình tổng hợp, bao gồm nhiệt độ nung xúc tác, khả năng tái sử dụng xúc tác, và tối ưu hóa các điều kiện phản ứng như nhiệt độ, thời gian, tỷ lệ chất phản ứng và khối lượng xúc tác. Mục tiêu chính là tìm ra xúc tác tối ưu và điều kiện phản ứng thích hợp để tổng hợp DHPM và một số dẫn xuất của nó, đồng thời xác định cấu trúc của các sản phẩm thu được thông qua các phương pháp phân tích phổ.

Mục lục chi tiết:

  • Lời cảm ơn
  • Mục lục
  • Danh mục bảng
  • Danh mục hình
  • Danh mục các chữ cái viết tắt
  • 1. Mở đầu
    • 1.1 Lý do chọn đề tài
    • 1.2 Mục tiêu nghiên cứu
    • 1.3 Phương pháp nghiên cứu
  • 2. Tổng quan
    • 2.1 Phản ứng đa thành phần
    • 2.2 Phản ứng Biginelli
      • 2.2.1 Sơ đồ tổng hợp
      • 2.2.2 Cơ chế phản ứng
      • 2.2.3 Một số phương pháp tổng hợp theo Biginelli đã được thực hiện trên thế giới
    • 2.3 Về xúc tác
      • 2.3.1 Khoáng sét
      • 2.3.2 Về Montmorillonite
  • 3. Thực nghiệm
    • 3.1 Điều chế xúc tác
      • 3.1.1 Tinh chế montmorillonite
      • 3.1.2 Hoạt hóa acid montmorillonite Lâm Đồng
      • 3.1.3 Phương pháp trao đổi cation với montmorillonite hoạt hóa acid
      • 3.1.4 Phương pháp nung xúc tác montmorillonte đã trao đổi cation
    • 3.2 Điều chế 3,4-dihydropyrimidine-2(1H)-one (DHPM)
    • 3.3 Quá trình tối ưu hóa
    • 3.4 Phương pháp tái sử dụng xúc tác
    • 3.5 Tổng hợp một số dẫn xuất của DHPM
    • 3.6 Xác định cơ cấu các sản phẩm
    • 3.7 Xác định cơ cấu xúc tác
  • 4. Kết quả và thảo luận
    • 4.1 Nghiên cứu xác định thành phần khoáng sét của đất sét Lâm Đồng
    • 4.2 Tổng hợp 3,4-dihydropyrimidine-2(1H)-one (DHPM)
      • 4.2.1 Sơ đồ tổng hợp
      • 4.2.2 Khảo sát xúc tác sử dụng
      • 4.2.3 Khảo sát nhiệt độ nung
      • 4.2.4 Tối ưu hóa thời gian
      • 4.2.5 Tối ưu hóa nhiệt độ
      • 4.2.6 Tối ưu hóa tỷ lệ chất tham gia phản ứng
      • 4.2.7 Tối ưu hóa khối lượng xúc tác
    • 4.3 Thử nghiệm tái sử dụng xúc tác
    • 4.4 Tổng hợp một số dẫn xuất của DHPM
  • 5. Định danh sản phẩm
    • 5.1 Hợp chất Bi-1: 5-(ethoxycarbonyl)-6-methyl-4-phenyl-3,4-dihydropyrimidin-2(1H)-one
    • 5.2 Hợp chất Bi-2: 5-(ethoxycarbonyl)-4-(4-methylphenyl)-6-methyl-3,4-dihydropyrimidin-2(1H)-one
    • 5.3 Hợp chất Bi-3: 5-(ethoxycarbonyl)-4-(3-fluorophenyl)-6-methyl-3,4-dihydropyrimidin-2(1H)-one
    • 5.4 Hợp chất Bi-4: 5-(ethoxycarbonyl)-4-(4-fluorophenyl)-6-methyl-3,4-dihydropyrimidin-2(1H)-one
    • 5.5 Hợp chất Bi-5: 4-(3-clorophenyl)-5-(ethoxycarbonyl)-6-methyl-3,4-dihydropyrimidin-2(1H)-one
    • 5.6 Hợp chất Bi-6: 4-(4-clorophenyl)-5-(ethoxycarbonyl)-6-methyl-3,4-dihydropyrimidin-2(1H)-one
    • 5.7 Hợp chất Bi-7: 5-(ethoxycarbonyl)-4-(4-methoxyphenyl)-6-methyl-3,4-dihydropyrimidin-2(1H)-one
  • 6. Kết luận và đề xuất
  • 7. Tài liệu tham khảo
  • Phụ lục