Xem trước tài liệu

Đang tải tài liệu...

Thông tin chi tiết tài liệu

Định dạng: PDF
Số trang: 114 trang
Dung lượng: 2 MB

Giới thiệu nội dung

Đánh Giá Hiệu Quả Can Thiệp Của Dược Sĩ Lên Việc Theo Dõi Trị Liệu Vancomycin Tại Khoa Hồi Sức Tích Cực – Chống Độc, Bệnh Viện Nguyễn Tri Phương

Tác giả: Nguyễn Tuấn Anh

Lĩnh vực: Dược học

Nội dung tài liệu:

Nghiên cứu này nhằm đánh giá hiệu quả của dược sĩ trong việc can thiệp vào quy trình theo dõi điều trị Vancomycin, đặc biệt tại Khoa Hồi sức tích cực – Chống độc, Bệnh viện Nguyễn Tri Phương. Vancomycin là kháng sinh quan trọng trong điều trị các nhiễm khuẩn nặng do vi khuẩn Gram dương, tuy nhiên việc sử dụng cần được theo dõi chặt chẽ để tối ưu hóa hiệu quả, đảm bảo an toàn và tránh kháng thuốc. Nghiên cứu đã khảo sát đặc điểm của bệnh nhân được chỉ định theo dõi nồng độ Vancomycin trong máu (TDM) và đánh giá sự thay đổi trong tuân thủ hướng dẫn điều trị, tỷ lệ đạt nồng độ mục tiêu, cũng như các yếu tố liên quan sau khi có sự can thiệp của dược sĩ lâm sàng. Kết quả nghiên cứu cung cấp thông tin quan trọng về vai trò của dược sĩ trong việc nâng cao chất lượng điều trị bằng Vancomycin.

Mục lục chi tiết:

  • DANH MỤC KÝ HIỆU, CHỮ VIẾT TẮT
  • DANH MỤC CÁC BẢNG
  • DANH MỤC CÁC HÌNH
  • MỞ ĐẦU
  • Chương 1: TỔNG QUAN
    • 1.1. TỔNG QUAN VỀ VANCOMYCIN
      • 1.1.1. Hoạt tính kháng khuẩn
      • 1.1.2. Dược động học
      • 1.1.3 Dược lực học
    • 1.2. CÁC THAY ĐỔI DƯỢC ĐỘNG HỌC VANCOMYCIN Ở BN ICU
      • 1.2.1. Thay đổi về thể tích phân bố
      • 1.2.2. Thay đổi về khả năng thấm vào mô
      • 1.2.3. Thay đổi về chức năng thận
      • 1.2.4. Bệnh nhân béo phì
      • 1.2.5. Bệnh nhân bị bỏng nặng (>30-40% diện tích cơ thể)
      • 1.2.6. Bệnh nhân sử dụng những phương pháp hỗ trợ ngoài cơ thể
      • 1.2.7. Hạ albumin máu
    • 1.3 THEO DÕI NỒNG ĐỘ THUỐC TRONG TRỊ LIỆU (TDM)
    • 1.4. CÁC NGHIÊN CỨU VỀ ÁP DỤNG TDM VANCOMYCIN TRÊN THẾ GIỚI VÀ VIỆT NAM
  • Chương 2. ĐỐI TƯỢNG VÀ PHƯƠNG PHÁP NGHIÊN CỨU
    • 2.1. ĐỐI TƯỢNG NGHIÊN CỨU
      • 2.1.1. Tiêu chuẩn chọn mẫu
      • 2.1.2. Mẫu nghiên cứu
      • 2.1.3. Phương pháp lấy mẫu
    • 2.2. PHƯƠNG PHÁP NGHIÊN CỨU
      • 2.2.1. Thiết kế nghiên cứu
      • 2.2.2. Nội dung và các chỉ số đánh giá thực hiện trong đề tài
      • 2.2.3. Phân tích số liệu
      • 2.2.4. Đạo đức trong nghiên cứu
  • Chương 3. KẾT QUẢ
    • 3.1. Khảo sát đặc điểm cơ bản của người bệnh được chỉ định TDM vancomycin
      • 3.1.1. Đặc điểm chung của người bệnh
      • 3.1.2. Đặc điểm liên quan bệnh nhiễm khuẩn
    • 3.2. Đặc điểm sử dụng vancomycin
      • 3.2.1. Chỉ định vancomycin
      • 3.2.2. Đặc điểm liều và hiệu chỉnh liều theo TDM vancomycin
      • 3.2.3. Phối hợp kháng sinh giữa vancomycin với các kháng sinh khác
      • 3.2.4. Mức độ tuân thủ hướng dẫn TDM vancomycin
    • 3.3. Kết quả của việc áp dụng hướng dẫn TDM vancomycin giữa hai nhóm
      • 3.3.1. Kết quả nồng độ vancomycin trong máu
      • 3.3.2. Nguy cơ độc tính trên thận của vancomycin trong quá trình điều trị và tình trạng xuất viện
      • 3.3.3. Tình trạng khi xuất viện
  • Chương 4. BÀN LUẬN
    • 4.1 Khảo sát đặc điểm cơ bản của người bệnh được chỉ định vancomycin
      • 4.1.1. Đặc điểm chung của người bệnh
      • 4.1.2. Đặc điểm liên quan bệnh nhiễm khuẩn
    • 4.2 Đặc điểm sử dụng vancomycin
      • 4.2.1. Chỉ định vancomycin
      • 4.2.2. Đặc điểm liều và hiệu chỉnh liều theo TDM vancomycin
      • 4.2.3. Phối hợp kháng sinh giữa vancomycin với các kháng sinh khác
      • 4.2.4. Mức độ tuân thủ hướng dẫn TDM vancomycin
    • 4.3 Kết quả của việc áp dụng hướng dẫn TDM vancomycin giữa hai nhóm
      • 4.3.1. Kết quả nồng độ vancomycin trong máu
      • 4.3.2. Nguy cơ độc tính trên thận của vancomycin trong quá trình điều trị và tình trạng xuất viện
      • 4.3.3. Tình trạng khi xuất viện
  • KẾT LUẬN VÀ KIẾN NGHỊ
  • TÀI LIỆU THAM KHẢO
  • PHỤ LỤC