Xem trước tài liệu

Đang tải tài liệu...

Thông tin chi tiết tài liệu

Định dạng: PDF
Số trang: 111 trang
Dung lượng: 1 MB

Giới thiệu nội dung

CÂU PHỨC ĐỊNH NGỮ TRONG TIẾNG VIỆT VÀ NHỮNG HIỆN TƯỢNG TƯƠNG ỨNG TRONG TIẾNG TRUNG QUỐC

Tác giả:

Trần Thị Ngọc Bích

Lĩnh vực:

Ngôn ngữ học

Nội dung tài liệu:

Luận văn này tập trung nghiên cứu cấu trúc câu phức định ngữ trong tiếng Việt và các hiện tượng tương ứng trong tiếng Trung Quốc. Đề tài đi sâu vào phân tích đặc điểm của câu phức định ngữ tiếng Việt, so sánh với cấu trúc tương đương trong tiếng Hán, nhằm làm sáng tỏ sự giống và khác nhau giữa hai ngôn ngữ, từ đó góp phần nâng cao hiệu quả dạy và học dịch.

Mục lục chi tiết:

MỞ ĐẦU
1. Lý do chọn đề tài
2. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu của luận văn
3. Mục đích và nhiệm vụ của đề tài
4. Ý nghĩa lí luận và thực tiễn của đề tài
5. Phương pháp nghiên cứu và tư liệu nghiên cứu
6. Bố cục của luận văn
CHƯƠNG 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN
1.1. Cơ sở lý luận
1.1.1. Khuynh hướng tiếp cận ngữ nghĩa – chức năng – cấu trúc
1.1.2 Quan hệ định ngữ
1.1.3 Khái niệm chung về “câu phức”
1.1.3.1 Những điểm khác biệt giữa “câu phức” và “câu ghép” với “câu đơn”
1.1.3.2 Khảo sát “câu phức” theo khuynh hướng mới
1.2. Tình hình nghiên cứu “câu phức” và “câu phức định ngữ” trong tiếng Việt
1.2.1 Thành phần câu phức được lấp đầy bằng các cụm từ
1.2.2 Các quan điểm về “câu phức” trong tiếng Việt
1.2.3 Các quan điểm khác nhau về phân loại “câu phức” định ngữ
1.3 Tiểu kết chương 1
CHƯƠNG 2: ĐẶC ĐIỂM CÂU PHỨC THÀNH PHẦN ĐỊNH NGỮ TRONG TIẾNG VIỆT
2.1 Dẫn nhập
2.2 Đặc điểm cấu trúc câu phức thành phần định ngữ trong tiếng Việt
2.2.1 Sự hình thành kết cấu chủ vị định ngữ trong CPTPĐN
2.2.2 Đặc điển của đơn vị trung tâm
2.2.3 Các quan hệ cú pháp và đặc điểm cú pháp
2.2.4 Chức năng của cụm danh từ trung tâm
2.2.5 Đặc trưng các phương tiện nối kết
2.2.6 Cụm động từ như là dạng rút ngắn của kết cấu chủ vị định ngữ
2.2.7 Các phương thức biểu thị ý nghĩa thời gian, địa điềm, lí do, phương thức hành động
2.2.8 Các kết cấu chủ vị định ngữ tự do
2.2.9 Đặc trưng ngữ điệu và cú pháp của những kết cấu chủ vị định ngữ bất định (không hạn định)
2.3. Đặc trưng ngữ nghĩa
2.3.1 Đặc trưng ngữ nghĩa của danh từ trung tâm
2.3.2 Kết cấu chủ vị ĐN được sử dụng để truyền đạt khung sở chỉ cơ bản cho trung tâm
2.4 Tiểu kết chương 2
CHƯƠNG 3: ĐỐI CHIẾU “CÂU PHỨC ” ĐỊNH NGỮ TRONG TIẾNG VIỆT VÀ ĐƠN VỊ TƯƠNG ỨNG TRONG TIẾNG HÁN
3.1 Đặc điểm của thành phần định ngữ và câu phức thành phần định ngữ trong tiếng Hán
3.1.1 Định ngữ trong tiếng Hán
3.1.2 Các kiểu định ngữ trong tiếng Hán
3.1.2.1 Định ngữ hạn định
3.1.2.2 Định ngữ miêu tả
3.1.3 Định ngữ nhiều tầng
3.1.3.1 Định ngữ nhiều tầng quan hệ bình đẳng
3.1.3.2 Định ngữ nhiều tầng quan hệ tăng tiến
3.1.4 Định ngữ và trợ từ kết cấu 的
3.1.4.1 Trợ từ“的” trong các kết cấu câu
3.1.4.2 Các thành phần làm định ngữ trong tiếng Hán
3.1.5 Câu phức “định ngữ” trong tiếng Hán
3.2 Đối chiếu câu phức định ngữ trong tiếng Việt và đơn vị tương ứng trong tiếng Hán
3.2.1 Sự giống nhau giữa câu phức định ngữ trong tiếng Việt và đơn vị tương đương trong tiếng Hán
3.2.1.1 Mệnh đề định ngữ giống nhau
3.2.1.2 Danh từ trung tâm
3.2.2 Sự khác nhau giữa câu phức định ngữ và đơn vị tương đương trong tiếng Hán
3.2.2.1 Sự khác nhau về cấu trúc mệnh đề định ngữ
3.2.2 So sánh cách dùng “ mà” và “的”
3.3 Áp dụng những kết quả nghiên cứu vào thực tế giảng dạy và dịch thuật
3.3.1 Một số kiến nghị về việc dạy CPĐN
3.3.2 Một số kiến nghị về việc dịch CPĐN
3.4 Tiểu kết chương 3
KẾT LUẬN
TÀI LIỆU THAM KHẢO